Một mình ở xứ lạ
Lâu lắm không viết gì vì cũng từ sau Covid19 mình không chi tiền nhiều cho mỹ phẩm, dưỡng da, học từ bỏ nhiều thói quen "hưởng thụ" (nhưng cũng sa vào nhiều thú vui "đau ví" khác). Mình cũng thấy mình già đi về cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Hôm nay ngồi viết vì mình đang ở một mình nơi xứ lạ. Đây không phải lần đầu mình một mình nơi xứ lạ. Mình đầu tiên rời nhà đi học nước ngoài đã từ hơn mười năm trước. Đó là lần đầu xuất ngoại, lần đầu xa nhà dài ngày, lần đầu phải tự làm mọi thứ một mình, lần đầu sống giữa những người xa lạ. Khi đó phần lớn thời gian mình thấy sợ hãi và lạc lõng - tiếng tăm không thạo, bạn bè không có nhiều và ai cũng bận rộn, nơi mình sống đẹp nhưng buồn và vắng vẻ. Mình vật lộn với chương trình học kiểu "chạy đua", những bài luận, bài kiểm tra, áp lực hoàn thành chương trình đúng hạn, nỗi lo quản lý chi tiêu. Mình quen dần nhưng không hề có ý định ở lại định cư. Khi về nước, mình may mắn được làm công việc đúng ngành học và có cơ hội đi...

